T4, 02 / 2019 1:53 sáng | caohoangluan

Tâm sự trong đêm lạnh khi gió chuyển mùa của chàng nghệ sĩ đang yêu

Tôi vẫn thường hay hỏi em: “Em có yêu anh không.?” Vẫn biết câu hỏi đó vốn thừa thải trong tình yêu? Và khi yêu cũng đừng nên hỏi như thế nhưng trong tôi vẫn luôn muốn hỏi bởi tôi thích được nghe từ miệng em nói: “Em Yêu Anh.!”.

cao-hoang-luan

Tôi và em quen nhau trong một đêm ngẫu hứng của chàng nghệ sĩ cô đơn, hôm đó tôi ngồi suy nghĩ tìm ý tưởng mới cho dự án của công ty vào năm 2019, dường như tôi stress nặng, thôi thì buông bỏ và tôi dắt chiếc xe chạy lang thang cho bớt căng thẳng. Tôi chợt đến phòng trà với hi vọng sẽ được xõa bớt sự căng thẳng trong đầu và tìm được một lối đi mới cho công ty để công ty được phát triển hơn trong thời buổi hiện nay. Và rồi tôi gặp em

cao-hoang-luan

Với vóc dáng thanh mảnh, vòng eo thon gọn, giọng nói ngọt ngào em khiến trái tim tôi bối rối từ ngay lần gặp gỡ đầu tiên. Và cứ thế, mỗi lần rãnh rỗi thì tôi lại đến phòng trà tìm gặp em, được nghe em hát, được cùng em trò chuyện. Thời gian cứ thế trôi qua, dần dần tôi tự hỏi bản thân mình tại sao tôi lại như vậy ?, tại sao tôi lại luôn nghĩ về em?, nhớ em trong khi tôi còn biết bao nhiêu gánh nặng ở xã hội, ở gia đình!!!. Suy nghĩ mong lung thế nào bỗng dưng nhìn lại thì tôi đã đến gần phòng trà của em. Không.? Tôi không vào ?. Tôi không muốn gặp em nữa, bởi tôi sợ rằng mình sẽ yêu em, rồi sẽ gây thêm nhiều rắc rối cho cuộc sống bình yên của em hiện tại.

cao-hoang-luan

Tôi quay xe và chạy đi tìm một quán cafe khác tại quận Gò Vấp, ngồi một mình bên ly cafe trong đầu lại cứ hiện lên hình bóng của em. không được, tôi không thể để hình bóng của em chiếm hết lí trí này. Tôi cầm điện thoại và gọi cho thằng bạn rủ nó ra ngồi cafe cùng nói chuyện cũng như bàn về dự án phim sitcom sắp tới. Hai kẻ ngồi nói chuyện hầu như chỉ là công việc. Ừ thì thôi cũng được, ít nhất thì trong khoảng thời gian đó tôi cũng không nhớ về em. Rồi ai về nhà náy, tôi nhìn đồng hồ thì 21h18′, thôi thì tôi về viết mấy bài báo đã hứa cho xong.

cao-hoang-luan

Làm việc, tôi cứ luôn nghĩ rằng chỉ có công việc làm cho tôi quên nhớ về em. Nhưng ôi thôi, lí trí tôi không làm chủ được, sáng mở mắt ra, tôi chẳng suy nghĩ gì mà lấy xe chạy thẳng đến gặp em, rủ em đi cafe. Đời có nhiều cái ngộ thật, cho đến khi cả hai đang ngồi yên vị tại quán và trò chuyện với nhau thì tôi chợt nhớ rằng: “Tôi phải làm chủ được trái tim mình, và cách tốt nhất là tôi phải tránh xa em”. Cứ như thế đấy… và kéo dài cho đến ngày hôm nay Tôi vẫn muốn được nghe em nói ba từ: “Em Yêu Anh”

cao-hoang-luan

Trong suốt thời gian bên em, tôi chợt nhận thấy em là một người phụ nữ sâu sắc, sống bằng cái tình của chính mình. Đó là những gì tôi nhận xét về em. Thật ra tôi vẫn hay hỏi em rằng Em có yêu anh không ?. Em cứ cười cười ặm ờ cho qua. Với tôi, em luôn nói về tiền, em luôn làm cho tôi suy nghĩ phải chẳng em quen tôi vì Tiền.

cao-hoang-luan

Thật sự từ xưa nay, tôi vốn quen với rất nhiều người phụ nữ, Nhưng với riêng em, người phụ nữ khiến tôi phải suy nghĩ nhiều nhất. Đêm nay nữa là 3 đêm, 3 ngày đêm rồi hai chúng tôi không gần nhau. Và 3 ngày đó tôi nghĩ về em rất nhiều, đêm nay, tôi theo dõi livetrym của em tự nhiên thấy thương em quá, từ sâu thẳm trong em, một người phụ nữ mong manh và dễ vỡ với nét bên ngoài mạnh mẽ và cá tính. Tôi biết dù cho tôi có hỏi một nghàn lần thì câu trả lời của em cũng chỉ là thế. Bởi vì em là phụ nữ, em đã từng trãi và va chạm rất nhiều ở xa hội, để có một người đàn ông cho em yêu thì không đơn giản chỉ là lời nói. Em là người có chiều sâu, luôn đặt vị trí của của khác vào mình để suy nghĩ, nên tôi biết chắc một điều rằng em sẽ không bao giờ yêu tôi, vì tôi có vợ và con, em sẽ không bao giờ tranh giành hạnh phúc đó của một người phụ nữ khác, đó là vợ tôi.

Hết phần 1 …

cao-hoang-luancao-hoang-luancao-hoang-luancao-hoangcao-hoang-luan-luan

 

 

 

 

Bài viết cùng chuyên mục